Những ngày nhớ Tết…

02/02/2016 | Học tập tại Mỹ, Tin Tức

 
1. Sáng dậy! Tuyết đã tan gần hết.
Từ ngày sang đây, không có khái niệm xem lịch âm nhưng nhịp sinh học cứ đếm đủ 15 ngày là trong lòng lại bồn chồn, lại nhắn tin về nhà nhờ người sang căn phòng mình sống ở Hà Nội thắp hương. Do cái nhịp sinh học quái đản này, cứ “quay” đủ 15 ngày, thì như có tín hiệu “tinh tinh” trong đầu, cho nên những ngày Tết đến xuân về, muốn quên đi những ngày cuối năm này thật khó.
du-hoc-my-new-york
 
Online, newfeed của facebook bạn bè ngập tràn cảnh Tết. Các bạn mặc áo dài truyền thống chụp ảnh Tết, vài ba đứa than vãn chửi thề cảnh tắc đường, thêm vài thím tranh thủ mấy ngày Tết bán thực phẩm online.
Thôi thì cứ cho là tạm đủ. Xem như công nghệ tái hiện lại một xã hội thu nhỏ, một góc ngày Tết mà nếu như, giờ này ở Việt Nam – mình chắc cũng đang mua sắm, hẹn hò bạn bè, chuẩn bị về nhà đón Tết, bần thần mong chờ khoảnh khắc nấu bánh chưng.
 
2. Đây là cái Tết đầu tiên xa nhà. Cứ thi thoảng, nhìn thấy máy bay trên bầu trời là mắt lại ngước lên nhìn theo. Cứ thảng hoặc, lại nhớ những cái Tết đã qua trong đời mình.
Ngày bé, không giống như những đứa trẻ con thời đói nghèo, chúng mong Tết để được ăn những món mà ngày thường không được ăn, hay Tết là dịp chúng dịp được mặc những manh áo mới.
Tết với mình, là những ngày, cả gia đình được vui. Tết là dịp được gần bố – người đã bôn ba cả năm trời, và chỉ về nhà những ngày Tết.
tet-xa-nha
 
Sau đó là những khoảnh khắc chuẩn bị. Tết có lẽ là dịp để được ngắm khuôn mặt của mẹ giãn ra sau một năm vất vả mưu sinh. Mẹ có lẽ là người tôn trọng những dịp đặc biệt, những khoảnh khắc như Tết. Cả năm có đói khổ, có buồn đau đến đâu không biết, cứ Tết là phải vui.
Không vui thì không phải là Tết.
Cảnh cả nhà chùi rửa những tấm lá dong, cắt thịt, đãi nếp, đồ đậu xanh, bóc hành đến chảy cả nước mắt có lẽ là những khoảnh khắc vô giá. Khó có một phút giây nào “gia đình” hơn những khoảnh khắc đó.
Những chiếc bánh mới rời khỏi nồi, treo lên xanh rực cả một góc nhà. Đó dường như là biểu tượng của sự mong muốn no đủ, hạnh phúc, sang năm bớt gánh nặng mưu sinh của cả gia đình.
Ra Hà Nội học và làm việc, những ngày Tết cũng vội vã hơn, nhưng với mẹ mình, khi nào mình có mặt ở nhà – thì lúc đó mới bắt đầu là Tết.
Thời gian cứ trôi đi, con người ta chỉ mong mọi thứ còn vẹn nguyên. Sự vẹn nguyên của những khoảnh khắc, niềm vui hay cả sự chờ đợi – nhưng nó cứ rạn vỡ dần bởi nhịp thời gian, nhịp sống.
Và nay, mình không ở đó – chỉ nhấm nháp chút thời gian trôi chầm chậm mà mong ngày trở lại.
 
3. Nắng đã lên rất cao. Những đứa trẻ da màu ra sân chơi bóng chày, những tiếng kêu gọi í ới vang cả một góc đường. Cũng ước mong sao mình được bé lại, sống vô tư lự, và vui như chúng.
Sunset over manhattan

Sunset over Manhattan

Lâu lắm rồi mới thấy trời xanh đến vậy, dường như mùa đông tạm lánh đi đâu đó để chiều tâm trạng mình – nếu cứ xám xịt tuyết rơi như tuần trước, chắc lại bần thần nhớ nhà, nhớ Tết.
Chợt nhớ đến những khoảnh khắc ngồi ở sân bay. Những chuyến đi mở ra cho mình những ước mơ, những đích đến mới. Và có lẽ không bay đến chỗ này, thì mình cũng đã bay đi chỗ khác. Âu cũng là sự lựa chọn.
Không có mảnh đất nào là xa lạ. Chỉ có kẻ độc bước mới là người lạ.
“Tinh tinh” – Tin nhắn của bạn báo họp nhóm để làm presentation ở lớp truyền thông. Tiếng tin nhắn như thông báo, đã hết giờ để lảm nhảm chuyện nhớ nhà và cũng là thứ hiện diện để tự thấy rằng, mình không phải là kẻ độc bước ở chốn này.
NEW YORK, 1/2/2016.
Theo Vĩnh Khang

491 lượt xem, 1 xem hôm nay

Email: hoai.tran@helpscholarships.com

Copyright © 2015 Nguonhocbong.com - Web Developed by OSV Media