Hồng Thuận- Cô gái Chevening dành trọn tâm huyết để giúp đỡ người khuyết tật

20/08/2016 | Chân dung Scholars

1.Bạn vui lòng giới thiệu 1 chút về bản thân để các bạn đọc giả được biết thêm về bạn. Bao gồm: tên, (các) học bổng đã đạt kèm theo năm và trường-ngành học, sở thích của bạn, v..v..

Chào các bạn,  mình tên là Hồng Thuận là Chevening scholar của năm học 2015-2016.  Hiện mình đang học tại the University of York (UK) về Applied Human Rights ( Ứng dụng quyền con người trong thực tiễn). Chevening là học bổng gần nhất mình đạt được, ngoài ra trước đó, năm 2008, mình có đạt được học bổng Peace Scholarship, học về Development Studies tại ĐH Flinders – Nam Úc. Năm 2011, mình có dành được cùng lúc 2 fellowship là Youth Fellowship và Fellowship for Educators của World Peace Initiative Foundation tại Thái Lan để học về xây dựng Hoà bình và giải quyết xung đột cùng với 15 bạn trẻ khác đến từ khắp các châu lục. Năm 2014, mình được mời tham gia World Peace Summit tổ chức tại Seoul – Hàn Quốc  trong đó có sự góp mặt của các nhà lãnh đạo thế giới và người giành giải Nobel Hoà Bình khi đó là chị Tawakkul Abdulsalam Khaled Karman người Yemen. Trong dịp này, mình cũng gặp lại bạn bè của mình từng học tại Thái Lan trước đó. Rất tình cờ, cả 2 cũng là Chevening scholars và là Peace agents! Đôi khi, minh nghĩ học bổng đến với mình ngoài sự tình cờ thì cũng là những ấm ủ và chuẩn bị trước đó rất lâu. Sự tình cờ chỉ đến khi bạn đã miệt mài học tập, làm việc, chuẩn bị thật kĩ càng và đủ lâu trước đó. Ngoài sở thích chính là được đi du lịch, được gặp gỡ các bạn bè năm châu bốn bể, học hỏi về những nền văn hoá khác biệt, mình còn có sở thích “phụ” là Yoga, chạy bộ, thiền, và đọc sách về giáo dục. Đi tình nguyện, giúp đỡ mọi người và thi thoảng viết lách, đây cũng là một trong những sở thích của mình. Thực ra mình nghĩ, sở thích cũng thay đổi và lớn lên  theo thời gian giống y như con người của chính mình vậy.

IMG_2088

Ảnh nhận vật cung cấp 

2.Bạn có thể chia sẻ điểm chung của những bạn đã từng đạt học bổng không?

Điểm chung lớn nhất mình quan sát thấy của những bạn từng đạt học bổng du học hay học bổng chính phủ đó là họ biết rõ bản thân mình muốn gì, cần gì và tại sao. Họ có động lực mạnh mẽ và lớn lao, và thường đó là những động lực rất trong sáng và mang lại lợi ích không chỉ cho các bạn mà còn cho cộng đồng. Bên cạnh đó, họ cũng là đặt ra những mục tiêu rõ ràng, cụ thể và theo đuổi mục tiêu không ngừng nghỉ, ngay cả khi họ gặp thất bại. Đó là tính kỉ luật và bền bỉ.  Dù các chương trình học bổng có thể có đòi hỏi khác nhau, kiến thức về lĩnh vực chuyên môn khác nhau, hay mục tiêu khác nhau, mình nghĩ những người đạt học bổng đều có những điểm chung nhất định. Biết rõ về chính mình, hiểu cặn kẽ về chương trình mình muốn theo đuổi, mục tiêu cao nhất, và sau cùng là luôn bồi dưỡng chuyên môn, rèn luyện ngoại ngữ và các kĩ năng cần thiết để đi đến thành công. Bền bỉ theo mình là yếu tố vô cùng quan trọng  và có tính quyết định nhất để đi đến thành công. Khiêm tốn để biết và nhận ra yếu kém của chính mình cũng là yếu tố khiến họ vượt qua được nhiều rào cản.

3.Lời khuyên tốt nhất của bạn dành cho các bạn đang trên con đường tìm kiếm học bổng là gì?

Xác định mục tiêu, chuẩn bị thật kĩ, cứ đi rồi sẽ đến, đừng bao giờ ngại chông gai và thất bại!

4.Bạn có thể kể về những điều thú vị về các Chevening Scholars hoặc thú vị về nước Anh không?

Với học bổng chính phủ Anh- Chevening thực sự có quá nhiều sự thú vị mà mình không biết kể sao cho hết nhưng mình nghĩ không ai có thể phủ nhận được rằng Chevening có một network rất mạnh với bạn bè đến từ khắp nơi trên thế giới. Họ là những người tài năng và có phẩm chất. Ví dụ như cô bạn cùng trong campus của mình người Afganishtan đã cho mình thấy bài học kiên cường về sự giành giật giữa công lý cho phụ nữ ở một nước Hồi giáo  nơi mà phụ nữ  bị coi thường, bị thấp hơn nam giới, chịu nhiều thiệt thòi và bất công. Bạn vừa là một Chevener nhưng cũng là Fulbrighter, bạn rất hiền lành nhưng cũng rất nhạy cảm, dễ xúc động và giàu lòng trắc ẩn. Hay như cậu bạn Chevener người Nam Phi là nhà báo cho tờ Forbes.  Cậu rất nhiệt tình chia sẻ về những suy nghĩ về chủ nghĩa phân biệt chủng tộc Apartheird cho mình nghe, giải thích cho mình biết về cuộc giải phóng hoà bình mà Nam Phi giành được, những hệ luỵ mà người da đen còn gặp lại. Câu chia sẻ nhưng với cái nhìn nhiều chiều, sâu sắc. Nói chuyện với cậu mình luôn thấy thú vị.  Về cơ bản, mình nghĩ mỗi một Chevening scholar đều cho mình nhiều bài học, đôi khi là một phẩm chất tự nhiên của con người sau thời gian mài dũa, đôi khi là những kiến thức về lịch sử, kinh tế, giáo dục, v.v, đôi khi là một hành động chăm sóc và thể hiện nhiều yêu thương…

hoc-bong-chevening-chinh-phu-anh

Nước Anh đối với mình  lại là một câu chuyện khác. Nước Anh làm mình yêu mến nhất là thiên nhiên, cách con người bảo vệ thiên nhiên và sống cùng với thiên nhiên. Bốn mùa ở nước Anh đối với mình thật vô cùng kì diệu, chỉ cần ngắm nhìn sự thay đổi của thiên nhiên theo thời gian, những bông hoa được nở rộ và thay đổi liên tục trong mùa, thiên nhiên có thể làm mọi thứ trở nên thật trang hoàng và lộng lẫy dưới nắng ấm. Nước Anh làm mình hiểu con người không thể tách rời khỏi thiên nhiên và đối xử tệ với thiên nhiên. Nhìn cách một người lớn tuổi chăm sóc một mảnh vườn nhỏ cũng đủ cho mình một bài học thấm thía về bảo vệ môi trường, bảo vệ trái đất.  

Nước Anh cũng cho mình gặp con người thú vị như hai bác Charles và Jenny mình từng kể với các bạn của mình. Ngay lần đầu gặp hai bác đã thấy ấn tượng đặc biệt là nét thanh tú, nền nã và lịch lãm. Khi mình hỏi ra mới biết bác trai từng làm giảng viên ở trong trường mình học mà bác đã nghỉ hưu được 6-7 năm rồi. Bác gái thì từng là giáo viên dạy tiếng Đức. Hai bác đều có con lớn và rất thành đạt. Một sống ở London, một ở Edinburgh. Hai bác thường đi lại thăm và chơi cùng con cháu nhưng vẫn sống chủ yếu ở York. Hai bác rất yêu York. Sau hôm gặp mình, bác gái mời mình tới nhà uống trà chiều rồi tặng mình cuốn sách mà mình yêu thích. Ngắm nhìn bữa trà chiều mà bác gái chuẩn bị thôi mà mình chỉ muốn thốt lên: Trời ơi, đồ ăn đẹp, đồ uống đẹp, mà ngôi nhà của bác cùng mảnh vườn được cắt xén kĩ lưỡng cũng đẹp nữa. Chiều hôm ấy, hai bác lấy xe đưa mình từ kí túc sang nhà hai bác chơi, ngồi nói chuyện mà cũng hết 3 tiếng đồng hồ. Lúc đưa về nhà, trời đổ mưa to, bác gái lái xe, bác trai cầm ba lô to đùng của mình rồi bảo: ” Love, con để đấy, bác cầm ba lô cho con, để con mặc áo khỏi ướt!” đâu vào đấy rồi là ôm hôn mình thật chặt. Hai bác còn dặn thêm: “con ơi, đợi hai bác đi London về rồi lại gặp con nhé!”. Mình chạy vội vào nhà cho khỏi ướt rồi bảo: “dạ, con chào bác! con mong sớm gặp lại hai bác!” mà lòng thấy ấm áp vô cùng.

Love là từ thường được dùng ở York khi thể hiện lịch sự và yêu quý một ai đó, không nhất thiết là giữa người yêu với nhau.

5.Vì sao bạn chọn ngành này?

Mình nghĩ khi nói về quyền con người, hay công ước Liên Hợp Quốc, không phải người Việt Nam nào cũng hiểu hết được ý nghĩa và thực thi Công ước trong thực tiễn. Học về quyền con người mình mong là mình có một cách nhìn khác đối với những vấn đề mà VN đang gặp phải, hiểu được sự khác nhau từ lý thuyết cho tới thực tiễn trong cách tiếp cận, hiểu và thực hiện vấn đề. Học về quyền cũng giúp mình có cái nhìn bình đẳng hơn về con người bất kề quốc tịch, màu da, địa vị.

hoc-bong-du-hoc-Anh

6.Môn nào trong ngành học này làm bạn ấn tượng hoặc thú vị nhất? vì sao?

Mình thấy môn nào cũng khó, vì liên quan tới Luật, Chính trị, rồi lại cùng một ít văn hoá và kiến thức của từng quốc gia nữa, có lẽ khó và thú vị đi đôi với nhau.

7.Ngành học của bạn đã/sẽ hỗ trợ cho công việc hiện tại hoặc tương lai của bạn như thế nào?

Mình nghĩ trước hết là giúp cho mình hiểu sâu hơn về công ước, sau đó, nếu mình có thể hỗ trợ được đồng nghiệp cũng như người khuyết tật ở VN hiểu và thực thi công ước là mong ước của mình rồi.

8.Ngành học của bạn sẽ hỗ trợ nhiều cho đối tượng người khuyết tật. Vậy trong tương lai, nếu có bạn khuyết tật nào muốn xin học bổng Chevening, bạn có thể hỗ trợ guide cho họ apply học bổng này không?

Đương nhiên là được rồi!

9.Bạn có thể cho 1 cái nhìn tổng quan về tình hình người khuyết tật tại VN không?

Mình nghĩ số lượng người khuyết tật ở Việt Nam là rất lớn,  vì lí do lịch sử  chiến tranh của Việt Nam nhưng vì nhiều lí do khác: tai nan, kiến thức về an toàn lao động, bệnh tật. Người khuyết tật ở Việt Nam gặp nhiều khó khăn trong tiếp cận về y tế, giáo dục và việc làm. Vấn đề khuyết tật đôi khi lại nằm ở chính người không khuyết tật. Ví dụ như trên thế giới họ nhìn việc người khuyết tật tham gia vào việc làm, y tế, giáo dục hay xây dựng các công trình tiếp cận là một việc làm không tốn nhiều chi phí mà mang lại lợi ích cho nhiều người, và để tăng sự hoà nhập và bình đẳng trong xã hội thì ở Việt Nam, cái nhìn về khuyết tật vẫn nằm trong cái khung của từ thiện và y tế. Người khuyết tật khi giữ một vị trí cao thì bị coi là “lạ lùng”  hay hôn nhân của người khuyết tật thì được cho là “cổ tích”.  Mình nghĩ mọi người nên nhìn dưới một lăng kính khác: ai cũng bình đẳng như nhau và có quyền mưu cầu hạnh phúc như nhau.

10.Bức tranh người khuyết tật tại nước ngoài ra sao và bạn có học hỏi được gì từ họ không?

Ở Anh nơi mình đang theo học, mình có thể nhận thấy người khuyết tật cũng bị kì thì và ít cơ hội việc làm tuy  nhiên sự kì thị này tinh tế hơn và không dễ dàng nhận thấy. Điều này mình quan sát sau khi tới thăm một tổ chức giành cho người khuyết tật tại York, ngoài ra mình còn  nói chuyện và phỏng vấn với một số lãnh đạo nhóm của người khuyết tật ở York của thành phố và trường Đại Học. Nhưng điểm làm cho Anh khác ở Việt Nam đó là người khuyết tật ở đây rất chủ động, họ chủ động trong việc đề bạt ý kiến, đưa những kiến nghị gửi lên Quốc Hội hay viết lá thư gửi Nữ hoàng. Thứ hai là họ rất tự tin trong khi tiếp xúc với người không khuyết tật khác, nếu họ có điểm mạnh nào, họ cũng không ngừng bồi đắp cho mình kiến thức về mảng đó và đi xin việc như bất kì người bình thường khác. Họ tham gia tập kịch, tổ chức các hoạt động xã hội, lên radio nói về vấn đề của mình. Hoạt động của họ rất phong phú. Trong trường Đại Học và các công trình công cộng, gần như 100% có công trình tiếp cận cho người khuyết tật. Các nhóm sinh viên làm việc về mental health, về disability còn lập ra Hội, nhóm, tổ chức các buổi vận động để người bình thường khác hiểu về vấn đề mà người khuyết tật gặp phải trên nhiều kênh khác nhau. Ngoài ra, họ còn đưa ra những dự báo về các dạng khuyết tật mới mà còn nhiều người chưa hiểu và công bố. Họ đi tìm các tiếng nói đồng tình và ủng hộ họ từ rất nhiều phía khác nhau. Anh cũng có Luật rất chặt chẽ khi làm việc với trẻ tự kỉ, hoặc tăng động giảm chú ý. Những người tham gia dù chỉ là tình nguyên viên cũng đòi hỏi phải có giấy chứng nhận đặc biệt. Mình rất tiếc khi không tham gia được hoạt động này vì thông tin mà mình biết khá muộn, và mình phải mất thêm thời gian nếu muốn có giấy chứng nhận về security record. 

Một điểm chung mình học được từ người khuyết tật ở York đó Thái độ và cách tiếp cận vấn đề.

11.Việc đầu tiên khi bạn trở về VN làm việc, bạn muốn làm hoặc triển khai điều gì từ những gì bạn học?

Mình muốn được tiếp tục làm nghiên cứu thêm về quyền giáo dục cho trẻ em gái khuyết tật và đóng góp vào thực thi công ước Liên Hợp Quốc về quyền của người khuyết tật trong thực tiễn.

Xin chân thành cảm ơn bạn Đỗ Thị Hồng Thuận- Chevening Scholars 2015/2016 đã tham gia trò chuyện cùng Team nguonhocbong.com . Chúc bạn với những kiến thức và network từ chương trình học tại Anh sẽ mang lại nhiều điều mới mẻ và giúp xóa nhòa khoảng cách với người khuyết tật tại VN và trên thế giới.

1326 lượt xem, 1 xem hôm nay

Email: hoai.tran@helpscholarships.com

Copyright © 2015 Nguonhocbong.com - Web Developed by OSV Media