Chia tay London- Nơi 1 thời tuổi trẻ đầy mơ ước của 1 du học sinh

31/08/2015 | Giới thiệu nước Anh, Tin Tức

MAI MÌNH XA NHAU RỒI LONDON NHÉ……!

Uh thật đấy, mai mình xa nhau rồi nhé, London ơi!
Tớ cứ nấn ná mãi, ngập ngừng mãi, không thể cất lên lời nói tạm biệt với cậu, nhưng ngày mai nắng lên, tớ sẽ rời đi, sẽ phải chia tay cậu, người bạn tốt 6 năm nay đã ôm ấp tớ, bao bọc, chở che và yêu thương tớ suốt những tháng năm tuổi trẻ tươi đẹp nhất.

hoc-bong-du-hoc-anh5

Cậu đã cho tớ gì nhỉ?
Nhiều lắm, nhiều hơn hẳn mấy tấm bằng Tây.
Cậu chứng kiến tớ khóc- cười, ngã khuỵ rồi lại vùng mình đứng dậy
Cậu dạy tớ biết yêu thương những gì có trong đời, dạy tớ biết phải can đảm mà sống ở một nơi bốn bề không thân thích.
Những bài học cuộc đời lần đầu tiên cậu dạy tớ với tư cách một miền đất lạ.
Mai xa nhau rồi, chẳng giấu diếm gì đâu, tớ yêu cậu, London ạ!
Tớ yêu cậu y như cái cách tớ yêu thành phố biển nơi tớ đã sinh ra, tớ có thể với mọi người về huyền tích sông Thames đầy say mê như nói về Sông Lấp, tớ thuộc từng câu chuyện, từng huyền thoại về mọi ngõ ngách London như hiểu về Sáu Kho, Cửa Cấm…..
Bọn mình đã yêu nhau trên từng góc phố, dưới từng tán cây……
Tớ nhớ những chùm hoa anh đào đẹp đến mê hồn, rực rỡ từng góc phố.
Tớ nhớ mãi những chú sóc nhỏ chạy nhảy trên đồi Greenwich những chiều đổ nắng.
Tớ nhớ những thảm lá phong vàng rực rỡ tầng tầng lớp lớp đầy thơ mộng những chiều thu Greenpark.
Tớ nhớ những ngày hè ôm sách nằm ngủ quên dưới những tán cây ở London Fields.
Tớ nhớ mãi những ngày Giáng Sinh, những con phố sáng rực ánh đèn, những con đường lộng lẫy lất phất tuyết rơi.
Tớ nhớ mãi một lần cách đây mấy năm, một lần tớ phải ra ngoài tỉnh xa sống một thời gian khá dài, lúc quay trở về đây, bước ra khỏi ga Paddington, nhìn thấy màu đỏ của double-decker, tớ thấy sao mà nhớ thế, thân thương thế, từ lúc ấy tớ đã biết, bọn mình đã chính thức phải lòng nhau.
Tớ đã chết ở trong lòng một ít mỗi khi nghĩ tới chuyện một ngày nào đó sẽ phải rời xa cậu, vậy mà một cách từ tốn nhất, ngày đó cũng đã tới.
Này đây Picadilly Circus, Oxford Street, Trafagar Square, Regent Park, Walthamstow, Holloway, Wood Green, Kings Cross, Navarino Road, Lockhurst Street……- những cái tên thân quen của kỉ niệm, tớ hứa sẽ luôn cất giữ vẹn nguyên ở miền ký ức tươi đẹp nhất.
Tớ đã sống ở đây đủ lâu để tớ biết ngửi thấy mùi thơm trong nắng ở London: mùi bình yên. Cái nắng ngọt ngào rơi khẽ xuống từ những vòm trời xanh trong, lọt qua những tán cây rồi mới chảy tràn xuống những thảm cỏ biếc, rồi ngấm vào lòng người những an yên, bình lặng.
Ở bên kia bầu trời, biết đâu một lúc nào đó tình cờ nghe thấy tên cậu, London, cái tên thân thương trong bản tin thời sự, tình cờ thấy trên màn hình TV cái xe đỏ đã theo tớ đi học đi làm biết bao ngày, biết đâu được đấy tớ sẽ bật khóc vì nhớ cậu, dám lắm chứ!
Nhớ đến vô cùng, nhớ đến đầy chặt tim mình,nhưng tớ phải về thôi, London.
Ở bên kia bầu trời, với tớ đơn giản lắm, không phải là chuyện thành công hay thất bại, giàu có hay nghèo hèn, đơn giản chỉ là hai tiếng Quê Hương. Thế thôi!

Ở đất nước của tớ, bây giờ mà nói “Vì yêu nước mà trở về” dễ bị coi là điên, là khùng, là không thức thời, là người giời hay nhẹ nhàng nhất là cái đồ sách vở, thiếu thực tế. Cũng đúng thôi, vì bây giờ nhiều người đòi nước phải yêu mình trước rồi mình mới yêu nước; nước thì cúp, điện thì cắt, xăng thì tăng, đường thì bụi, bệnh viện thì đông, trường học thì xếp hàng, lương thì thấp…..mà đòi tôi yêu nước ah? No way!

hoc-bong-du-hoc-y1
Tớ thì không vậy, tớ không bao giờ đòi bố mẹ phải yêu tớ trước, phải cho tớ cái này cái kia trước thì mới yêu. Và với đất nước cũng như vậy. Tớ chỉ có một cuộc đời, chỉ có một tuổi trẻ để dấn thân và cống hiến, nên ít nhất tớ muốn được “điên” theo sự lựa chọn của chính mình. Tớ luôn nghe lời Bố, và lần này cũng lại nghe xem sao: Đừng dùng tuổi trẻ của con để kêu than hay trốn chạy, hãy đương đầu!

Sẽ có ngày tớ ân hận vì đã trở về? Uh, có thể lắm chứ, con người mà, ai tránh được những phút giây yếu lòng vì ngoại cảnh. Nhưng tớ biết tớ sẽ còn ân hận hơn nữa nếu như không dám bước chân ra khỏi vùng an toàn (comfort zone) của mình thêm một lần nữa để mà “dám sống dám mơ dám làm những điều rồ dại” như 6 năm trước đã điên rồ sang Anh học chỉ gần như với hai bàn tay trắng đúng nghĩa mà chẳng hề có một chút lo sợ. Đến bây giờ tớ cũng chẳng thể tin nổi rằng chính mình đã có lúc “điên” và “liều” đến thế!!!
Nhưng chẳng lẽ càng học hành càng thêm nhiều sách vở, người ta lại càng……mềm yếu đi! Cứ giữ mình khư khư trong cái vỏ ốc bình yên và cuộc sống quá đủ đầy ư? Không, tớ hẳn là không chịu như vậy. Với tớ hoặc là tàn bại hoặc là bất bại, chứ không chịu lửng lơ, không chịu bập bềnh.
Ở đây mỗi khi người ta hỏi “Where are you from?”, tớ đáp “Vietnam” họ ồ lên “Vietnam war”…..mỗi lúc như thế tớ chẳng tự hào mấy, tớ
xấu hổ lắm, vì tớ biết Việt Nam đánh ngoại xâm xong lâu rồi, chỉ còn chật vật đánh nhau với đói nghèo, tụt hậu, và trì trệ nữa thôi, vậy mà một đứa vừa trẻ vừa được đi học như tớ lại vẫn đứng đây nhởn nhơ như một anh lính đào ngũ. Đã là lính trẻ, dù có hi sinh cũng phải trên chiến trường.
Ở Sài Gòn hay kẹt xe lắm
Ở Hà Nội mùa hè nóng lắm!
Ở Hải Phòng mưa hay lụt lắm!
Tớ biết hết vì tớ chưa bao giờ dám quên quê hương mình dù chỉ trong chốc lát. Quê hương tớ còn nghèo, còn chưa hoàn hảo, còn rất nhiều những điều chưa được như ý muốn…….và nó sẽ chẳng bao giờ được như ý muốn nếu như ngay cả những người còn trẻ và còn yêu Việt Nam dữ dội như tớ cứ lần lượt ra đi và chẳng chịu chở về.
Ông kỹ sư già người Anh, người bạn lớn của tớ đã viết trong tấm thiệp chia tay tớ như thế này:
“Dear Huy. It is very sad for us to hear that you are leaving UK and coming back to Vietnam, but you are right, your country needs you.”
(Huy thân mến! Nghe tin anh rời Anh về Việt Nam chúng tôi buồn lắm, nhưng anh đúng, đất nước của anh cần anh.)
Tớ nghĩ chẳng phải: I need my country.- Tôi cần đất nước của tôi mới đúng.
Tớ cần đất nước của mình để trả nợ những ân tình sâu nặng, tớ cần trở về với Bố – người đã chờ tớ quá lâu rồi, tớ cần trở về để viết tiếp những ước mơ của mình với đám trẻ con ở nhà, dù bất tài vô dụng nhất thì tớ cũng có thể dạy cho bọn trẻ nhiều điều, gieo cho các em khát vọng đổi thay cuộc đời nhờ sự học. Tớ cần đất nước của mình để biết rằng mình đang tiêu xài từng phút giây cuộc đời một cách có ý nghĩa.
Cả đêm qua tớ đã ngồi lặng im giữa Quảng trường Trafagar, lặng nhìn Đô đốc Nelson – người Anh yêu nước nhất đang đứng trên đỉnh cột đá, nhìn ra Big Ben. Tớ cố hít thở thật sâu để mang thật nhiều cái không khí của London vào lòng mình để đỡ nhớ.
Cho tới bây giờ, cậu vẫn là thành phố gắn bó với tớ lâu nhất sau quê hương. 6 năm chẳng quá dài với đời người, nhưng nào ngờ đâu đã là nửa già của tuổi trẻ.
Hãy nhớ đến tớ nhé, nhớ một thời chúng mình đã yêu nhau như thế, London ơi…
Tạm biết nhé, tớ đi viết tiếp những ước mơ của mình đây!
Lặng chào nhau bằng một cơn mưa……

London, 23/8/2015.

Hoàng Huy

901 lượt xem, 1 xem hôm nay

Email: hoai.tran@helpscholarships.com

Copyright © 2015 Nguonhocbong.com - Web Developed by OSV Media